Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Ký sự khóa tu Thiền tại Tịnh xá Ngọc Đà- Đà Lạt

Sài Gòn, Tối thứ Sáu, 07-12-2012
21g00: Mọi người tập trung tại Cty xe khách Phương Trang, Đề Thám – Q. 1. Mình không ngờ đông vui đến như vậy. Tăng Ni, Phật tử với hành lý đứng lố nhố chiếm hết điểm giao dịch của Phương Trang luôn. Vào trong chào Sư rồi ra ngoài đợi xe.
22g00: Xe bắt đầu khởi hành. Xe khóa II chạy trước, 2 xe còn lại chạy sau. Được một lúc, mình thấy coi bộ muốn nôn rồi, thầm niệm Phật để vượt qua.
24g00: Xe dừng nghỉ trạm thứ nhất. Vừa vào phòng vệ sinh, mình nôn một hơi, khỏe cả người. Xe khóa I cũng đang ở trạm. Tất cả cùng chờ xe 3 đến rồi mới lên đường (Sư đang trên xe này). Gần nửa tiếng sau, xe đến. Đi Lâm Đồng theo quốc lộ 20 (qua Định Quán - Bảo Lộc - Di Linh - Đức Trọng - Đà Lạt).
Ngày 08-12-2012
2g00: Hai xe khóa I, II cùng dừng trạm thứ 2, lại cũng phải chờ xe 3 hơn 1 tiếng.
4g00: Đoàn tiếp tục cuộc hành trình lên vùng Tây Nguyên. Không ngủ được, mình nhắm mắt cho đỡ mệt kẻo ngày sau không chịu nổi. Nhờ có dán thuốc nên bây giờ khỏe hơn rồi.
6g00: Trời sáng, nhìn ra bên ngoài, hình như sắp vào khu vực Lâm Đồng. Khí trời mát lạnh, sương mờ mờ giăng. Khoảng 10 phút sau thì “Ồ, núi kìa!”. Lần đầu tiên đi lên vùng cao, thấy cái gì cũng lạ lạ, hay hay. Xa xa, những dãy núi liên tiếp nhau, chạy dài, chập chùng trong làn mây, thoáng ẩn thoáng hiện, nhìn hoài không biết chán. Đúng là:
Núi cao rồi lại núi cao chập chùng…
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.
                                         (“Đi đường” của Hồ Chí Minh)
Mặt trời lên, chiếu những tia nắng đầu tiên, xua tan từng làn sương mỏng. Cảnh đẹp như tranh vẽ, tiếc là xe không dừng để mình chụp hình. Thôi chụp vào não vậy! Khí hậu vùng núi hay thật, lúc thì lạnh, lúc thì mát.
Đến thác Prenn, cửa ngỏ của Đà Lạt. Nhìn dưới chân đèo Prenn để tìm TX. Ngọc Thiền của HT. Giác Ngộ. A, kia rồi! Tịnh xá rất dễ nhận ra. Tịnh xá nằm bên phải, phía trên một ngọn đồi nhỏ, uy nghiêm giữa những đồi thông chập chùng xanh ngát, hòa cùng với dòng suối lượn mình uốn khúc bao quanh. Có dịp mình sẽ đến viếng sau.
Tịnh xá Ngọc Thiền
Vậy là chương trình có thay đổi, thay vì sẽ đến Ngọc Đà để ăn sáng rồi mới bắt đầu tham quan, nhưng vì trễ quá nên Sư bảo xe đến Thiền viện Trúc Lâm luôn.
Xe rẽ vào hướng Thiền viện Trúc Lâm. Con đường cao tốc đẹp quá, ở giữa có hàng hoa giấy nhiều màu sắc, tuy không được cắt tỉa, tạo hình nhưng vẫn đẹp một cách tự nhiên…
Thiền viện Trúc Lâm
(Khu phố 7, phường 3, TP. Ðà Lạt, Lâm Ðồng)
7g00: Xe 1, 2 đến Trúc Lâm (vẫn không thấy bóng dáng xe 3). Mọi người xuống xe, vệ sinh… Hít một hơi dài cho tỉnh táo, khỏe thiệt, mát mẻ vô cùng. Nắng sớm vùng cao nguyên có khác. Bầu trời trong xanh, nắng vàng rực soi từng bước chân đoàn “lữ khách”.
Thiền viện Trúc Lâm toạ lạc trên núi Phụng Hoàng cạnh khu vực hồ Tuyền Lâm, cách trung tâm TP. Ðà Lạt khoảng 4km theo đường chim bay. Thiền viện có kiến trúc kim cổ hài hoà và thanh thoát, ẩn chứa bao điều huyền nhiệm của thế giới tâm linh.
Trong chánh điện chỉ thờ Phật Thích Ca cầm cành hoa sen. Ngay phía ngoài là toà tháp uy nghiêm bên trong treo một chiếc chuông lớn cao 1.98m, nặng 1.1 tấn, trên có khắc bài thơ của Ngài Trúc Lâm Ðầu Ðà (Trần Nhân Tông) đầy ý nghĩa triết học nhân sinh:
Phải trái rụng theo hoa buổi sớm.
Lợi danh lạnh với trận mưa đêm.
Hoa tàn mưa tạnh non im vắng.
Xuân cõi còn nguyên một tiếng chim.
Thiền viện có hàng trăm Tăng Ni, Phật tử đến học thiền. Đây là một thiền viện nghiên cứu về Thiền tông lớn nhất ở Việt Nam hiện nay với chủ trương khôi phục Thiền tông Việt Nam (có từ đời nhà Trần).
Trong lúc chờ Sư đến, mọi người trang phục chỉnh tề, tranh thủ đi tham quan, chụp hình xung quanh thiền viện.
Lên xuống các bậc thang nơi đây mỏi cả chân. Hoa trong thiền viện rất nhiều và đẹp. Chụp hình mãi cũng chán. Ra xem Sư đến chưa kìa.
Ôi, Sư đến rồi mà không hay. Mọi người đang lễ Phật, nhanh chân vào thôi.
Không khí khá nghiêm trang. Sư cùng với quý thầy trong đoàn đang dâng hương bạch Phật. Cả đoàn đọc bài “Hồi Hướng”:
Lễ Phật công đức thù thắng hạnh,
Vô biên thắng phước giai hồi hướng,
Phổ nguyện pháp giới chư chúng sanh,
Tốc vãng vô lượng quang Phật sát.
Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não,
Nguyện đắc trí huệ chơn minh liễu,
Phổ nguyện tội chướng bất tiêu trừ,
Thế thế thường hành Bồ Tát đạo.
Nguyện sanh Tây phương tịnh độ trung,
Cửu phẩm liên hoa vi phụ mẫu,
Hoa khai kiến Phật ngộ vô sinh,
Bất thối Bồ Tát vi bạn lữ.
Nguyện dĩ thử công đức,
Phổ cập ư nhứt thiết,
Ngã đẳng dữ chúng sanh,
Giai cộng thành Phật đạo.
Rốt cùng là bài “Tứ hoằng thệ nguyện”
Chúng sanh vô biên thề nguyện độ,
Phiền não vô tận thề nguyện đoạn,
Pháp môn vô lượng thề nguyện học,
Phật đạo vô thượng thề nguyện thành.
Lễ xong, Sư dẫn đoàn đi đảnh lễ Tổ Bồ Đề Đạt Ma, Tam Tổ Trúc Lâm và cố HT. Thiện Hoa.
Sau đó đưa đoàn vào viếng Nội viện. Nội viện là nơi “nội bất xuất, ngoại bất nhập” với hai khu riêng biệt Tăng và Ni. Nét đặc biệt ở thiền viện Trúc Lâm là không tụng kinh bằng tiếng Phạn hay tiếng Hán như ở các ngôi chùa khác mà tụng kinh bằng tiếng Việt với mục đích để mọi người cùng hiểu, và cũng là nơi để các nhà nghiên cứu thiền học trong và ngoài nước đến tìm hiểu, học tập. Hằng ngày thiền viện Trúc Lâm được đánh dấu bằng ba phiên tọa thiền, mỗi phiên kéo dài hai giờ vào lúc 3g30, 14g30 và 19g30.
Tham quan một vòng khu Nội viện: tượng Lục tổ Huệ Năng, xem hoa sen đất, biệt thất chư Ni… Sau đó đảnh lễ HT. Trụ trì Thích Thông Phương và nghe Hòa thượng ban lời pháp nhũ. Đảnh lễ Hòa thượng xong, nghe Sư giảng ý nghĩa các tranh tượng Bồ Đề Đạt Ma phía trên tường thiền viện. Đi vòng hồi cũng hơn 10g, Sư cho đoàn lên xe đi tiếp.
11g00, đoàn ghé thăm Sư Ông của thầy Minh Nghĩa ở trong một cốc nhỏ, phải đi bộ vào. Sư Ông trạc ngoại thất tuần, khỏe khoắn, hiền lành. Sư Ông không cho Sư và đoàn hành lễ mà chỉ vái chào rồi trò chuyện thăm hỏi đôi chút. Đói lắm rồi, đi từ tối qua đến giờ mà chưa có ăn gì mà.
Tịnh xá Ngọc Ninh
(Xã Ninh Gia, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng)

Gần 12g00: Đoàn đến TX. Ngọc Ninh ăn cơm.
Tịnh xá này do NS. Tỉnh Liên trụ trì. Chắc là một trong các Tịnh xá Ni giới Giáo đoàn III, nên Sư mới đưa hơn 100 người đến dùng cơm trưa.
Ngôi tịnh xá đơn sơ, giữa là chánh điện hình bát giác. Phía trước cổng nhìn thấy đập Đại Ninh. Xung quanh ít cây to nên cảm giác hơi trống trải. Tuy nhiên, phía sau chánh điện có cây vú sữa to lớn tỏa nhiều tàn che mát nên cũng đỡ nắng phần nào. Ở đây có làm nhang không tẩm hóa chất.
Đói quá nên mọi người ào vào bàn ăn liền không lễ Phật gì cả. Hai đứa mặc áo tràng từ từ vào chánh điện lễ Phật (với một vài vị nữa) rồi mới vào kiếm gì lót dạ. Cơm của tịnh xá Ni có khác, ngon và chu đáo lắm. Chị Phương cứ khen canh ngọt, ngon quá. Sợ không đủ cơm, quý sư cô đem thêm nào bánh tráng nhúng để gói ăn kèm gỏi, nào bún nữa chứ. Mình chấm điểm 10 cho món mít non kho với rau răm, lạ và rất tuyệt. Vừa ăn vừa thầm cảm kích tấm lòng của quý sư cô Tịnh xá.
Cơm nước xong, Sư cùng mọi người mới vào lễ Phật. Mình mắc cười quá, nên có nói “cho ăn rồi mới chịu lễ”. Nhưng thật ra tại đói và trưa quá rồi, nếu không ăn sao lễ Phật nổi. Đức Phật rất hiểu và thương chúng sanh mà.
Vĩnh Minh Tự Viện
(250 Phú An, Phú Hội, Đức Trọng, Lâm Đồng)
Khoảng 13g00, đoàn xe qua cầu Đại Ninh (đối diện thủy điện Đại Ninh) đến Tự viện Vĩnh Minh cách Tịnh xá không xa (Đại Ninh là xứ sở của chùa chiền, tự viện, tháp cổ mà).
Vĩnh Minh tự viện, ngôi chùa nổi tiếng nhất Phú An, tọa lạc trên ngọn đồi cao, xung quanh là không gian thoáng mát rợp bóng cây xanh rộng khoảng 10ha được Hòa thượng Tâm Thanh xây dựng từ năm 1973, trên ngọn đồi cao bên cạnh chùa Hương Nghiêm.
Vĩnh Minh tự viện có cổng tam quan xếp bằng đá, bảo tháp xá lợi Minh Tích Án khá uy nghi, Vạn Phật điện (nơi trưng bày 1 vạn tượng Phật) cùng tượng Phật Niết bàn và nhiều tượng khác… Đúng là “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.
Thầy Nguyên Hiền, trụ trì Vĩnh Minh tự viện tiếp Sư và đoàn trong bầu không khí thân tình, ấm cúng ở phòng khách. Sau khi chuyện trò thân mật, thầy còn ngâm vài bài thơ tặng cả đoàn. Thơ của thầy rất hay, đậm chất liệu nhân văn.
Sau đó quý thầy trong chùa đưa đoàn đi đảnh lễ tháp cố HT. Thiền Tâm và chụp hình lưu niệm dưới chân tháp rồi tạm biệt đoàn.
Sau khi đã thăm viếng các ngôi chùa và tháp cổ, thấy mình đúng là hạt cát giữa sa mạc vinh quang của chư vị Tổ sư. “Biết bao giờ mình mới được như vậy nhỉ?”, nhưng hãy tự tin đi bởi vì: “Mình là Phật sẽ thành mà…!”.
Chùa Dược Sư
(Thôn Phú An, Xã Phú Hội, Huyện Đức Trọng, Lâm Đồng)
15g00: Đoàn tiếp tục hành trình, đến chùa Dược Sư thăm viếng, đảnh lễ Sư Bà Hải Triều Âm, một bậc thạch trụ tòng lâm Ni bộ.
Nghe nói Sư Bà là một bậc khiêm nhường, xả chấp, và luôn nghiêm trì “Bát kỉnh pháp” mà mọi người kính ngưỡng.
Trước khi vào chùa, Sư đề nghị mọi người nghiêm trang chỉnh tề để vào lễ Sư Bà (cho thấy Sư kính trọng Sư Bà biết dường nào). Kia rồi “Bát kỉnh pháp”, chụp thôi, để về tìm hiểu cho rõ hơn bài giảng của thầy Nhật Từ về đề tài này.
Nghe nói chùa này hiện có khoảng 200 vị đang tu tập. Ni bên đây giỏi lắm, họ tự làm tất cả chẳng kém nam. Mình nhìn thấy vài vị đang leo ngất ngưỡng trên vách tường, tô tô, phết phết…
Vì Sư Bà sức khỏe không tốt nên chúng tôi không có dịp diện kiến. Tiếp Sư là các chư Ni của chùa với y, áo chỉnh tề và đúng lễ. Sư đáp lễ, tặng tranh rồi dẫn đoàn ra đi. Chư Ni đưa ra tận cổng.
Vậy là chương trình tham quan kết thúc, mới 4g chiều, dư thời gian đi xem mảnh đất trong dự án của cô Liên Hảo.
Đà Lạt
16g00 rời Đại Ninh, xe hướng về Đà Lạt trực chỉ. Đoàn xe 3 chiếc chở hơn 120 thành viên tiếp tục nối đuôi nhau băng đèo, xuống dốc, hai bên đường là những vườn trà, vườn cà phê,  rừng thông bạt ngàn, “không biết mình say hay tỉnh, cảnh non bồng trước mắt chớ đâu xa”.
Đến Đà Lạt, xe chạy ngang Hồ Xuân Hương, cũng đẹp đấy chứ! Đường phố Đà Lạt “lên lên, xuống xuống” nên nhà cửa ở đây xây cất cũng ngộ ngộ, hay hay.
Đi hơn 30 phút mà vẫn chưa đến nơi cô Liên Hảo nói. Xa quá, đoạn đường càng vào sâu càng hẹp dần và xấu nữa, đầy bụi. Và cuối cùng thì cũng đến nơi, tụi mình ngồi lại trên xe, vài người bước xuống rồi lại vội vã lên ngay vì Trời quá lạnh, một số khác thì cố leo lên đồi cao để tham quan mảnh đất cô Liên Hảo giới thiệu. Lúc xe chạy vào trung tâm thành phố thì không khí ấm dần lên, không còn lạnh như ban nãy. Mới hơn 5g chiều mà trời tối như 7g vậy. Đèn phố, đèn nhà hai bên đường bật cả lên, một cảm giác buồn buồn len lõi vào lòng…
Khoảng 18g, Sư ghé tụng kinh cầu siêu cho bà Tâm An như Sư đã thông qua lúc sáng ở Trúc Lâm thiền viện. Đây là một Phật tử thuần thành của Ngọc Đà, bà rất mến mộ Sư nên trước lúc lâm chung bà mong muốn Sư về kịp để bà gặp lần cuối. Sư đã nói trong niềm xúc động trước mọi người như vậy.
Và giờ thì bà không đợi được Sư rồi, bà đã ra đi…
Ngôi nhà nhỏ trong hẻm không đủ sức chứa cả đoàn. Hai đứa nhanh chân nên cũng chen được vào phòng bà nằm chưa liệm. Phòng chật lắm, Sư đứng bên cạnh giường, nói lời vĩnh biệt. Trong phòng, ngoài Sư, có hơn 10 vị Tăng Ni của đoàn. Sau đó Sư và toàn thể đọc bài Bát nhã tiễn bà Tâm An với hy vọng Bà được tái sanh làm thân người và được trí huệ. Ngôi nhà nhỏ rộn lên tiếng cầu kinh hùng tráng, chắc bà Tâm An đã mãn nguyện rồi.
Xong, mọi người lặng lẽ trở ra trong niềm thương cảm.
Tịnh xá Ngọc Đà
(2 Tô Vĩnh Diện, phường 7, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng)

Gần 19g00 đến TỊNH XÁ NGỌC ĐÀ, nơi tổ chức khóa tu 2 ngày. Đây là ngôi tịnh xá Khất Sĩ của chư Tăng đầu tiên trên xứ cao nguyên Đà Lạt.
Năm 1954, sau mười năm kể từ lúc thành lập Hệ phái Khất Sĩ Việt Nam và du hoá đó đây, Tổ sư Minh Đăng Quang vắng bóng. Chư Tăng Ni trong Hệ phái tiếp tục cất bước du phương hoằng hoá độ sinh. Năm 1957, Đức Thầy Giác An - Đệ nhị Phó Tăng chủ Giáo hội Tăng già Khất Sĩ Việt Nam, vị sáng lập Giáo đoàn III đến Đà Lạt và kiến tạo tịnh xá Ngọc Đà. Sau đó, chư Tôn đức trong Giáo đoàn cắt cử chư Tăng luân phiên về đây tu tập, hướng dẫn Phật tử và duy trì ngôi Tam Bảo.
Trải qua thời chiến tranh, mưa nắng vô thường, cơ sở vật chất xuống cấp dần dần nhưng điều kiện khó khăn không thể trùng tu được. Mãi đến năm 1983, TT. Giác Minh được bổ nhiệm trụ trì và tiến hành sửa sang dần, từ chánh điện, nhà Tăng, nhà bếp, vài cốc lá tạm có phương tiện tương đối cho việc tu học của chư Tăng và Phật tử. Đến cuối năm 2006, chư Tăng và Phật tử tại Ngọc Đà quyết tâm trùng tu lại Tịnh xá gần như hoàn toàn. Ngày 24-11-2006 (nhằm ngày 4-10-Bính Tuất), lễ đặt đá đại trùng tu được tổ chức trọng thể dưới sự chứng minh của chư Tôn Đức Phật giáo Lâm Đồng và trong Giáo đoàn III - Hệ phái Khất sĩ. Gần ba năm thực hiện, công trình trùng tu thập phần viên mãn với một ngôi chánh điện 3 tầng uy nghiêm và những công trình phụ như cổng tam quan, nhà Tăng, nhà khách, v.v…
Quần thể kiến trúc mới được xây dựng bằng xi măng cốt thép với cấu trúc vừa mang tính truyền thống, vừa hiện đại. Bên trong Đại Giác Điện, những bức phù điêu mô tả về 8 sự kiện hy hữu trong cuộc đời hoằng pháp của Đức Phật… được tạc trên tường với màu sắc sinh động, nhưng không kém phần bí nhiệm, siêu thực…
Đây là một trụ xứ l‎ý tưởng về khí hậu cũng như về địa hình. Khí hậu quanh năm mát lạnh; địa hình tuy chập chùng nhưng rất vững chãi, lưng dựa vào khu đồi, có phong cảnh tự nhiên thơ mộng và huyền nhiệm. Phía Bắc Tịnh xá (bên trong nhìn ra) giáp với đền thờ Quốc Tổ Hùng Vương, phía trái cách nhà dân 15m. Chính vì vậy tịnh xá vẫn giữ được sự yên tĩnh như hai chữ “tịnh xá” mà Tổ sư Minh Đăng Quang đã sử dụng.
Hiện nay, tịnh xá có một số Sư và tập sự, sẽ kế thừa, thực hành theo tôn chỉ: “Nối truyền Thích Ca Chánh Pháp - Đạo Phật Khất sĩ Việt Nam”. Dự kiến tịnh xá sẽ là một trong những trung tâm thiền tập Vipassana cho Phật tử gần xa hữu duyên với con đường chuyển hóa nội tâm, và là nơi nhập thất tịnh tu của những hành giả muốn thực hiện rốt ráo con đường hướng đến đạo quả giác ngộ, giải thoát, Niết-bàn. (sưu tầm từ báo giacngo.vn)
Vừa bước chân vào Tịnh xá mình bỗng cảm giác sao thân thuộc thế này, có lẽ chủng tử mình có duyên với các ngôi nhà Tịnh xá.
Hôm nay có một chuyện thật hy hữu. Giày cả 2 đứa đều bị sút đế nên đành đi chân đất vậy. Ngộ lắm à nghe, không biết sự việc này có ý nghĩa gì đây nhưng cả 2 rất hoan hỷ (vì từ trước giờ mỗi khi trở về các Tịnh xá là bọn mình đều đi chân đất mà). Bước chân không mà lòng thấy nhẹ nhàng, thanh thoát sao sao ấy… Cảm giác chưa từng có trong đời.
Sắp xếp chỗ nghỉ xong, vệ sinh, rồi ăn tối. Có lẽ thức ăn Phật tử Tịnh xá chuẩn bị cho đoàn từ sáng để điểm tâm đây mà: cháo đậu xanh, đậu hủ trắng kho tiêu, bánh mì sữa và ly sữa đậu nành. Đoàn ăn ngon lành như thể bị đói từ kiếp trước. Đậu hủ ở đây ngon quá! No quá nên không thể uống ly sữa đậu nành.
Ăn xong, 2 đứa dạo quanh trước sân Tịnh xá. Trời về đêm đã bắt đầu trở lạnh nhưng trong lòng thấy ấm áp vô cùng. Chân mang vớ, không giày dép dạo vòng sân, thấy hay hay… tập bước chân của Khất Sĩ đó.
20g00, đoàn lên Đại Giác Điện lễ Phật và chào Sư Ông. TT. Giác Minh, 64 tuổi, người cao lớn, trông giống người dân tộc hơn người Kinh, rất cường tráng, khỏe mạnh và vô cùng thân thiện. Mọi người đều gọi Thượng tọa là Sư Ông (sư phụ của Sư - thầy mình mà) nghe thân tình sao đó.
Sư Ông vui tính lắm (Sư Ông luôn nhận mình là ông lão nông quê mùa) nhưng ẩn chứa đầy sự nghiêm khắc. Đệ tử của một bậc thầy như thế này, Sư thật hữu duyên. Bấy giờ mình mới hiểu câu nói của Sư: “Các cô đến Ngọc Đà sẽ thấy sao nhiều người cho là Sư… khờ dại…”. Nhưng Sư ơi, con không nghĩ là Sư “khờ dại”. Nhờ có Sư ở Sài Gòn mà chúng con có ngày hôm nay. Sư sẽ không hối tiếc khi có hàng ngàn Tăng Ni, Phật tử đang noi theo gương tu tập của Sư đâu! Ngàn lời cũng không sao bày tỏ hết lòng tri ân của chúng con với Sư. Chúng con nguyện sẽ tinh tấn trong tu tập để báo ân Sư vậy.
Buổi giao lưu diễn ra ngắn thôi, Sư cho đoàn đi nghỉ, sáng mai 7g00 mới khai mạc khóa tu.
Ngày 09-12-2012
3g00: giật mình thức giấc. Ngủ ngon thật. Dậy thôi, chuẩn bị lên đọc kinh. Vừa tung ra khỏi chăn định dậy nhưng “ôi giời, sao lạnh thế này”. Suốt đêm nằm trong chăn ấm không có cảm giác lạnh, giờ bỏ ra, lạnh khiếp. Phải “vượt qua chính mình” mới được, thế là mình đứng dậy và đi xuống vệ sinh, chuẩn bị lên Đại Giác Điện cho đúng giờ. Mấy chị chung nhà cũng từ từ dậy theo.
Hai đứa ra sân dạo một lúc cho quen không khí lạnh. Lúc đầu thì lạnh lắm, dần dần cũng quen quen. Đại Giác Điện vẫn chưa mở cửa. Một lúc sau cửa mở, 2 đứa theo Sư Sa-di ôm tọa cụ xếp chỗ ngồi, rồi vào trong lấy kệ, kinh chuẩn bị cho khóa tụng đầu tiên ở Ngọc Đà.
Mọi người lần lượt kéo lên, cũng vài chục vị, đa số là Phật tử. Có lẽ quý Tăng Ni bên Bắc tông còn e dè nên không có mặt.
Rồi kìa, Sư xuất hiện. Thật thương Sư biết mấy, vất vả cả ngày hôm qua, giờ phải thức sớm nữa, hình như sức khỏe Sư không tốt mấy. Sư khen đạo tràng “giỏi” vì lên tụng kinh sớm thế này.
Sáng nay tụng kinh Cầu An, Sám Hối theo nghi thức của hệ phái Khất Sĩ. Nhiều vị chưa từng đọc, nhưng 2 đứa thì quá quen rồi. Bài kinh hay, dễ đọc lắm. Lần đầu tiên nghe Sư tụng kinh, hay quá, không ngờ Sư tụng kinh hay đến thế. Giọng Sư ấm, trầm, rõ ràng khúc chiết, chậm rãi, nhưng đi sâu vào tâm trí đạo tràng. Càng nghe càng thích. Tiếng đọc kinh buổi sớm ngân vang xua đi cái lạnh từ bao giờ.
Đến đoạn Sư cầu siêu cho bà Tâm An, nghe tình cảm, sâu lắng đến nao lòng. Bà Tâm An ơi, bà vô cùng có phước vì tâm nguyện của bà trước lúc ra đi đã đạt thành rồi đó. Mặc dù Sư không kịp đến trước lúc bà nhắm mắt nhưng Sư cũng không quá trễ khi ban đạo từ tiễn bà về cõi Tây phương. Bà có biết không, Sư cũng muốn đến kịp với bà lắm đó nhưng vì còn đại chúng, còn trách nhiệm chưa hoàn thành với khóa tu, mong bà an lòng ngơi nghỉ. Nam mô A Di Đà Phật.
6g00: Chuẩn bị điểm tâm và Sư Ông tác pháp khai mạc khóa tu tại Đại Giác Điện luôn. Lần đầu tiên tham gia khóa tu nên điều gì mình cũng thấy hay hết, mình quan sát để học hỏi tất cả từ cách bố trí chỗ ngồi đến bài trí thức ăn… trang nghiêm quá. Buổi điểm tâm sáng nay có mì xào, bánh mì, súp, sữa mè đen.
6g30: Đạo tràng đông đủ, buổi lễ diễn ra vui vẻ và khá nghiêm túc.
Sau đó mọi người được phép tham quan khu biệt thất Tăng của Tịnh xá.
Khu biệt thất xây cất quá đẹp, xung quanh toàn là cây kiểng được trồng tỉa tạo dáng rất xinh (công lao của Sư Ông đó).
Phía trên khu biệt thất Tăng là ngọn đồi nho nhỏ. Cả nhóm theo Sư tham quan đồi. Từ trên đồi nhìn xuống thấy toàn cảnh TP. Đà Lạt như nằm trong thung lũng, phía xa là dãy núi bao bọc cả thành phố, đẹp thật. Đứng nơi đây hít thở một hồi, khỏe khoắn vô cùng. Thế là có người ao ước…
9g00: Bắt đầu thiền hành. Nắng Đà Lạt ấm áp, soi rọi bước chân từng “hành giả”. Tập bước đi trong chánh niệm, tâm dõi theo mỗi bước chân. Đi thong thả, nhẹ nhàng, rũ bỏ mọi ưu phiền của thế sự.
10g00: Khất thực trong khuôn viên Tịnh xá. Lần đầu tiên ôm bát khất thực, đạo tràng ai nấy rất hoan hỷ (ngộ quá mà). Sư Ông dạy cách ôm bát, cách đi đứng. Ai cũng chăm chú theo dõi và làm theo, mặc dù đứng dưới trời nắng chang chang. Thời tiết Đà Lạt đúng như sách vở nói, một ngày có cả 4 mùa luôn. Khuya và sáng sớm, lạnh buốt như mùa Đông; Mặt trời lên mang không khí ấm áp của Xuân về; trưa đến oi bức như cái nóng ngày hè; chiều về mát mẻ dễ chịu như Thu sang.
Rồi thì đâu đó cũng sẵn sàng, “Đoàn du tăng đặc biệt” bắt đầu từng bước “trì bình khất thực”. Bước chân đi nhẹ nhàng trong lời dẫn âm vang trầm bổng của Sư.
“Chân bước lòng vui phấn khởi
Phải chăng là tịnh độ ở nhân gian.”
Thọ lãnh thức ăn xong, mang bát bước vào Đại Giác Điện, đặt xuống ngay ngắn theo hàng và ngồi im chờ đợi.
Bước chân vào trai đường
Buông xả mọi vấn vương
Nhẹ nhàng trong chánh niệm
Trân kính thọ cúng dường.
Khi đạo tràng đã an vị thì thiện nam, tín nữ của Tịnh xá dâng lời tác bạch cúng dường. Lại là lần đầu tiên ngồi trong một đạo tràng trang nghiêm, thanh tịnh như thế này, lắng nghe lời tác bạch cúng dường của quý Phật tử Ngọc Đà, trong lòng mình dâng lên xiết bao niềm cảm xúc. Được thọ lãnh thức ăn cúng dường đã là có phước báu lớn, giờ nghe tác bạch nữa, mình lại thấy gánh nặng trên vai.
Bài THỌ BÁT của chư Tăng Ni Khất Sĩ
Bát cơm tín chủ biết bao công,
Đức hạnh đầy vơi tự xét lòng.
Thỏa miệng thích tình tham quấy bỏ,
Nuôi thân hành đạo đuốc lành dùng.
Toan vun chánh pháp cho thành tựu,
Nguyện dứt ác duyên thoáng sạch không.
Nguyện các việc lành làm tất cả,
Nguyện xin độ tận chúng sanh chung.
Thân cùng nhau hòa hiệp ở chung
Miệng không tranh đua cãi lẫy
Ý ưa nhau không trái nghịch
Giới luật đồng cùng nhau tu theo
Kiến thức riêng chỉ giải cho nhau
Tứ sự chia đồng với nhau…
Giờ mình mới cảm nhận ý nghĩa của bài kệ này.
Sư Ông bắt đầu hướng dẫn cách thọ trai theo hệ phái Khất Sĩ. Thức ăn trong bát được trộn đều lên, dùng muỗng múc từng muỗng một, đưa lên ngang miệng, há miệng vừa đủ và bắt đầu nhai khi muỗng đã đặt xuống bát. Mỗi lần như vậy phải nhai từ 50 lần trở lên. Cả đạo tràng đều thực hiện ăn hòa chúng và chánh niệm cho đến hết thời thọ trai.
Trưa nay mọi người được ăn cơm đậu hủ kho, rau luộc, canh chua nấm, chuối, quýt… mà cay quá (có lẽ xứ lạnh ăn cay cho ấm).
Ăn xong mỗi người phải tự rửa lấy bát của mình.
Khoảng 12g30: Buổi thọ trai mới kết thúc.
14g đạo tràng tập trung ở tầng 1 để thiền và sinh hoạt. Chủ đề chiều nay Sư giảng về tu Tâm. Sau đó là tác bạch sám hối của một số vị… Buổi sám hối kéo dài hơn 1 tiếng đồng hồ.
Mọi người ăn chiều, nhưng 2 đứa quyết định hành đúng theo Khóa Tu, không ăn nữa.
18g00: Thiền.
19g là thời khóa tụng Kinh Pháp Cú của cố HT. Minh Châu. Thì ra hôm qua là kỷ niệm 100 ngày của Hòa thượng. Sư chu đáo thật, sắp xếp chuyến đi tu của khoa Đào tạo từ xa – Học viện Phật giáo Việt Nam ý nghĩa quá. Kinh Pháp Cú dễ đọc, dễ hiểu nên ai cũng thích. Sư bảo rằng sẽ tặng cho mỗi người quyển kinh này sau khi kết thúc khóa tu.
Tụng kinh xong, sinh hoạt đến 21g00.
Một ngày trôi đi nhẹ nhàng và an lạc quá, không chút gì phiền não cả.
Lúc chiều, Diệu Hoa xin Sư đi chợ Đà Lạt, vậy là mình nhờ cô ấy mua giúp 2 đôi dép để mai có dép mang về.
22g00: Mọi người nghỉ ngơi.
Ngày 10-12-2012
3g00: Sáng nay thức dậy dễ hơn hôm qua. Quay sang kêu Diệu Hoa luôn.
4g00: Đạo tràng sáng nay đông hơn. Tụng tiếp Kinh Pháp Cú đêm qua, rồi ngồi thiền 40 phút.
6g00: Điểm tâm (bánh canh nui, bánh lá bột, đậu hủ nước đường), sinh hoạt.
Sáng nay một số vị ra về nên đạo tràng vắng hơn (còn 75 vị) nhưng không khí nghiêm túc hẳn. Sư Ông dạy Sư Giác Tường của Tịnh xá giải thích ý nghĩa đôi tay bắt ấn của Phật trong Đại Giác Điện – trả lời cho câu hỏi của một số Phật tử, biểu trưng cho việc “chuyển pháp luân” của Phật sau khi thành đạo. Sau đó Sư Ông kiểm tra trình độ hội chúng qua câu hỏi: “Hãy kể tên và hạnh nguyện của thập đại đệ tử Phật”. Chị Xuân Lan xung phong trả lời nhưng không đủ,… và cuối cùng đã có hành giả hoàn chỉnh câu trả lời. Đến lúc này mình mới giật mình. Trời, tệ thật, đọc sách nghe kinh cho nhiều mà không nhớ 10 vị này. Thôi về đọc lại vậy.
9g00: Tiếp tục chương trình, tụng hết phần còn lại của quyển Kinh Pháp Cú. Vậy là hoàn thành chỉ tiêu rồi. Chuyến đi này sao mà ý nghĩa quá, có lẽ “hữu duyên” nên mọi việc diễn ra như có bàn tay vô hình sắp đặt (Sư đó).
10g30: Khất thực.
Với bài thơ “Tặng phẩm dâng đời” - Trần Quê Hương (HT. Giác Toàn), Sư làm cho không khí buổi khất thực hôm nay trang nghiêm và ý nghĩa hơn nhiều.
Tôi đi từ vô thuỷ
Gọi mặt trời đi theo
Bạn đường vui thiên lý
Trên vai túi vải nghèo.
Tôi đi từ vô thuỷ
Gọi nàng trăng mộng mơ
Làm tình nhân thiên lý
Khi nhớ thương làm thơ.
Tôi đi trong luân hồi
Tôi đi trong chơi vơi
Tôi đi trong đất trời
Tôi đi trong tim tôi.
……….
(Bài thơ này mình đã được nghe trong lễ khánh tuế của HT. Giác Toàn 17/10/ Nhân Thìn qua chương trình “Thơ – Nhạc: Tặng phẩm dâng đời – Trần Quê Hương” ở tịnh xá Trung tâm. Hôm đó Lệ Thu và Đình Long ngâm nghe không trầm ấm và ý nghĩa như Sư đọc không khí thế này. Tiếc thật không ghi âm được…). Một vài bài khác nữa mà không biết đó là bài thơ gì.
Bước đi chậm rãi, lắng lòng nghe từng lời thơ dạt dào đạo vị, mình thấy cuộc đời Khất Sĩ sao mà hay đến như vậy.
Rồi cũng vào trai đường như hôm qua, nhưng hôm nay thì có chút bất ngờ. Gia đình bà Tâm An dâng tác bạch cúng dường. Trời, chu đáo đến vậy ư? Mới ngày trước, đoàn ghé cầu siêu mà.
Cơm trưa có các món kho, canh nấm bông cải, sữa chua, nước sâm la hán.
Thọ trai xong, Sư thông báo đạo tràng hôm nay khỏi nghỉ trưa, lên lầu 1 thiền hành rồi tiếp tục sinh hoạt, chuẩn bị cho buổi tạ pháp giờ chiều thay vì theo chương trình là 21g. Sư muốn cho mọi người có chút thời gian đi dạo Đà Lạt trước khi về lại Sài Gòn. Sư tâm lý quá. Chuyến này nể Sư lắm luôn. Từ ngày được Sư phụ truyền giới đến nay thì đây là lần đầu tiên mình chính thức bắt đầu tu tập. Vậy mình phải bái Sư làm “y chỉ sư” của bọn mình đó.
Sinh hoạt xong, mọi người tranh thủ chụp hình kỷ niệm. Mình cầm máy của chị Hoa Trí, cô Liên Hảo chụp cho mọi người. Khuôn mặt ai nấy đều rạng ngời cả. Chuyến đi có một không hai đó quý vị ạ.

16g Chương trình tạ pháp được tiến hành.
Sư cô Hạnh Huệ khóa I và Thầy Hưng Hiền khóa II tác bạch.
Học viên Như Mai - khóa I đọc thơ “Cảm niệm khóa tu Ngọc Đà”:
Ngọc Đà phố núi mù sương
Phủ màu tĩnh mặc an thường diệu nguyên
Khói mây rạng nét linh huyền
Nổi danh thắng cảnh sơn xuyên hữu tình.
Trụ trì thượng Giác hạ Minh
Hoằng khai sứ mệnh cứu sinh độ đời
Lòng bi đại nguyện cao vời
Làm cho sanh chúng người người tín tâm.
Bảo ban khuyên dạy chuyên cần
Truyền trao pháp nhũ vị tân ngọt ngào
Hạnh tôn quý, đức thanh cao
Một lòng hướng đạo gian lao chẳng nề.
Nêu đuốc tuệ phá si mê
Khai tâm đệ tử trở về bến an
Công cao đức trọng muôn ngàn
Chúng con thành kính vài hàng ghi ân.
(Bài thơ này mình lấy lại trên trang daophatkhatsi.vn, chứ làm gì mà nhớ hay như vậy, hi hi hi…)
Chị Diệu Thanh - học viên khóa I hát bài gì đó phỏng theo lời nhạc của bài hát nổi tiếng “Đời tăng lữ”, cũng hay hay.
Chị Phương (khóa II) đọc bài thơ ngũ ngôn tặng Sư Ông cũng rất hay, nhưng mình không nhớ. Mình chỉ nhớ 1 câu cuối là “Hẹn hữu duyên sẽ trở lại Ngọc Đà”.
Sư Ông ban Đạo từ. Rồi Sư đọc danh sách các vị ưu tú, được Sư Ông tặng sách. Khóa I gồm: TT. Quảng Thanh (Thầy lớp trưởng), Sư cô Hạnh Thường (lớp phó học tập), Sư cô Hạnh Huệ (tác bạch khi nãy), Như Mai (chị sáng tác bài thơ), Diệu Thanh (Ban cán sự tổ chức đi dã ngoại), anh họa sĩ Mộng Tường, và cô Ngọc Định. Khóa II gồm: Thầy Hưng Hiền, chị Xuân Lan, chị Mỹ Phương. Ngoài ra, Phật tử Thiện Quang (Ban Mê Thuột), và thầy Đức Hiệp (khóa I, mặc dù vắng mặt).

Mọi người ái mộ theo dõi buổi tặng quà. Sau đó Sư Ông cầm 5 quyển sách khác đi xuống đạo tràng tặng người hữu duyên.
Buổi tạ pháp kéo dài hơn dự kiến, mọi người có vẻ lưu luyến lắm, không muốn kết thúc. Cuộc vui nào rồi cũng tàn, họp mặt nào rồi cũng chia tay, nhưng khóa tu này sẽ luôn luôn ngự trị trong tâm trí mọi người.
Bế mạc khóa tu trong không khí đầy hoan hỷ và có phần lưu luyến. Mọi người về phòng thu dọn hành lý, dọn dẹp chăn gối cho Tịnh xá chuẩn bị trở về.
Một số vị đi chợ Đà Lạt, 2 đứa mình muốn hưởng trọn khóa tu cho đầy ý nghĩa nên cũng không đi. Mặc dù lần đầu tiên đi Đà Lạt, nhưng dạo phố kiểu này không có gì hấp dẫn mình hết. Ở lại Tịnh xá giao lưu trò chuyện với Sư cô Đồng Hạnh, chị Hoa Trí và mọi người vui hơn. Vậy là sự tò mò, thắc mắc của mình về Đạo tràng Pháp Hoa của HT. Trí Quảng và Pháp Y cùng với chiếc áo tràng Phật tử bên ấy mặc đã được chị Hoa Trí giúp cho thông suốt. Nhẹ nhỏm cả người…
Rồi Sư tặng sách cho mọi người để kỷ niệm khóa tu. Mình không xin Sư vì có xin mà không đọc thì thôi hãy để Sư tặng cho người khác, không nên lãng phí của bá tánh có công ấn tống cúng dường.
21g00: Lên xe về Sài Gòn.
Tạm biệt Đà Lạt xứ sở mộng mơ, bước chân ngập ngừng tiếc nuối. Dù buồn vì xa Đà Lạt, nhưng lòng mỗi người chắc hẳn đã thỏa mãn với những gì mình tiếp nhận từ chuyến đi: được tham quan, đảnh lễ các vị Tôn Túc, được chiêm nghiệm công lao tu tập, gầy dựng tòng lâm của các chư Tổ, được nhìn tận mắt những thắng cảnh đẹp của đất nước, được học những bài học ngoài sách vở,… Quả là: “Đi cho biết đó biết đây. Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn”, để khi về rồi:
Ta hãy sống với những ngày đáng sống,
Không giận mừng, không oán ghét sầu thương,
Để cho lòng trang trải khắp mười phương,
Như gió lộng mây ngàn trôi vạn hướng…
(Đây là một đoạn trong bài hát “Đời tăng lữ” mà mình đã cảm được sau chuyến đi tu).
Xa Đà Lạt, về với những ngày thường, lòng nhủ lòng phải phấn đấu hơn nữa, nỗ lực thật nhiều hơn nữa hầu noi gương chư Tổ, phần nào đền đáp tứ ân. Và mình biết chắc, đây mới là bài học bổ ích nhất trong cuộc đời.
Ngày 11-12-2012
Xe về đến Sài Gòn 5g00 sáng.
... Và mọi việc lại trở về như thường lệ…
http://www.youtube.com/watch?v=4T2om_bps6E&feature=youtu.be
http://www.daophatkhatsi.vn/khoa-tu/kho%C3%A1-tu/dao-trang/836-ky-su-khoa-tu-thien-tai-tinh-xa-ngoc-da-da-lat.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét