Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Xuân cảm


Ni Trưởng Huỳnh Liên
Thơ Xuân:
Dìu dặt Xuân về gió gợi thơ,
Hừng lòng võ vẽ tập u ơ.
Dám xin trí thức thương tình dạy,
Chẳng nỡ chê cười chút ngẩn ngơ.
Xuân đài các:
Trăm hoa thắm cửa nhuộm màu Xuân,
Rộn rực son vàng nở đỏ sân.
Sặc sỡ áo xiêm tươi cốt cách,
Vẽ duyên thực phẩm tuyệt hồng trần.
Xuân phong trần:
Chợt thấy nhà nhà đón tiết Xuân,
Biết đâu là chỗ tạm dừng chân!
Ngại ngùng lê bước đi đi nữa,
Gió lốc phong thêm lớp bụi trần!
............................
Xuân cô nhi:
Ờ nhỉ! Hôm nay Tết đến rồi,
Nhưng mình là những trẻ con côi!
Áo quần không tốt quà không có,
Xuân có thương tình sưởi ấm nôi?
.......................................
Xuân nông gia:
Xuân về nhuận sắc lúa vàng mơ,
Ruộng trúng nhà nông dạ mở cờ.
Trước Tết ngoài giêng mùa gặt hái,
Rảnh đâu thưởng thức nét Xuân thơ.
Xuân công nghệ:
Bận lòng nào nghĩ chuyện Xuân sang,
Sực nhớ là khi đắc mối hàng!
Tận tuỵ với đời tròn bổn phận,
Nghề riêng mình chiếm nghiệp mình mang.
Xuân thương nghiệp:
Bán buôn dịp Tết cực khôn cùng,
Rốt ráo ba ngày lại đắc lung.
Nhọc tính lỗ lời thâu góp của,
Thưởng Xuân đôi bữa cũng bù công.
Xuân lao động:
Ấy ai bày vẽ mấy ngày Xuân!
Để tớ âu lo nỗi nợ nần.
Công nhật thường thường vừa đủ bữa,
Một ngày ngưng việc luỵ vào thân!
....................................
Xuân thi sĩ:
Hồn thơ thi sĩ lắng trong Xuân,
Thu cả tinh hoa, hút chất thuần.
Phối hợp tâm tình nên sản phẩm,
Dâng cao cung phụng khắp xa gần!
Xuân Khất sĩ:
Xuân về Xuân lại, lại Xuân đi,
Đời đạo luân hồi, chấp thị phi.
Hai chữ chân không, không chuyển hoá,
Không hành từ ái, há từ bi?
Xuân chúng sanh:
Khắp cõi âm dương điểm tía hồng,
Xuân tươi, tươi thắm nhuận non sông.
Muôn loài vạn vật mừng hanh thái,
Đời, đạo nghinh Xuân vẹn chữ “đồng”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét